Không cần tìm kiếm quá lâu, chỉ cần rẽ vào con ngõ nhỏ trên phố Huế vào một buổi chiều, bạn sẽ bắt gặp cảnh vài ba nhóm khách ngồi san sát trên những chiếc ghế thấp, tay cầm cốc chè, vừa ăn vừa chuyện trò. Quán chè của mẹ Trường Thao hiện ra giản dị như thế, không gian quán nhỏ gọn, vài chiếc bàn, vài chiếc ghế, cùng quầy chè với đủ các món thân quen bày biện đẹp mắt, trên tường là 1 chiếc bảng ghi tên các món để thực khách dễ dàng gọi món.
Quán của mẹ đã tồn tại gần 50 năm, bắt đầu từ gánh chè rong của người mẹ của cô Thao bán từ năm 1975, rồi tiếp nối qua nhiều thế hệ trong gia đình. Có lẽ cũng vì vậy mà cái tên “chè của mẹ” không đơn thuần là một cách gọi, mà giống như một lời nhắc về nguồn gốc của quán – nơi mọi thứ được giữ lại gần như nguyên vẹn, từ cách nấu đến hương vị.

Gánh chè đủ món ngọt lành.
Thực đơn ở đây không nhiều, cũng không chạy theo những kiểu kết hợp mới lạ. Vẫn là chè đỗ đen, chè đỗ xanh, chè sắn, chè cốm, cốm… những món tưởng như đã quá quen thuộc với người Hà Nội. Nhưng điều khiến khách quay lại lại nằm ở cách nấu. Chè không ngọt gắt mà ngọt dịu, vị đỗ bùi, vị sắn mềm, vị cốm thơm nhẹ, tất cả hòa quyện vừa đủ để tạo nên một cảm giác dễ chịu, làm nhiều người nhớ về món chè mẹ nấu ở nhà mỗi dịp hè về.
Trong số đó, caramen mít và cốm xào gần như là món “gây nghiện” nhất. Caramen mềm, béo nhẹ, ăn cùng mít chín thơm và nước cốt dừa, tạo nên một tổng thể vừa ngậy vừa thanh, không hề ngấy. Cốm xào dẻo, thơm, đạm mùi cơm chan nước cốt dừa béo ngấy và nhiều cốm tươi làm ai ăn một lần là nhớ.
Một điểm cộng khác khiến quán ghi điểm với nhiều người, đặc biệt là học sinh, sinh viên, chính là giá cả. Mỗi cốc chè chỉ dao động khoảng 20.000 – 30.000 đồng, mức giá hiếm thấy ở những quán có thâm niên và lượng khách ổn định như vậy giữa Hà Nội hiện tại. Có thể nói, ở đây, người ta không chỉ ăn ngon mà còn thấy “dễ chịu” cả về túi tiền.





Ảnh: aFamily.vn
Không gian quán nhỏ, đôi lúc hơi chật vào giờ cao điểm, nhưng đổi lại là cảm giác gần gũi rất riêng. Ngồi giữa những vị khách xa lạ mà vẫn thấy quen, nghe tiếng gọi món, tiếng thìa chạm cốc, tất cả tạo nên một nhịp điệu chậm rãi hiếm hoi giữa phố xá vội vàng.
Có thể quán chè của mẹ Trường Thao không phải nơi để “check-in”, cũng không phải lựa chọn đầu tiên nếu bạn tìm một không gian đẹp. Nhưng nếu cần một nơi để ăn một cốc chè đúng nghĩa – ngon, giản dị và có chiều sâu – thì đây lại là một địa chỉ rất đáng để ghé. Vì đôi khi, thứ giữ chân người ta không phải là sự mới mẻ, mà là một hương vị đủ bền để đi cùng năm tháng.